Khi đứng trước các lựa chọn

Trong cuộc đời tôi có rất nhiều hoàn cảnh khiến mình phải lựa chọn. Cố gắng đi tiếp hay rẽ sang A, hay sang B, hay sang C… Lý do phần lớn là vì không chịu nổi môi trường hiện tại lúc đó chứ không phải vì A, hay B, hay C hấp dẫn hơn. Đương nhiên sẽ còn nhiều tham số khác tùy vào từng hoàn cảnh cụ thể để đưa ra quyết định. Có một tham số có khả năng ảnh hưởng rất lớn đến quyết định: Sự hy vọng.

Nếu mình ở lại và tiếp tục cố gắng ví dụ như: Mình sẽ cố gắng học tiếp ở trường đó, sẽ học cố gắng tìm sự vui thú khi học mấy cái môn đó. Mình sẽ cố gắng ở lại chỗ đó làm việc tiếp, công việc hơi chán nhưng mọi thứ vẫn đang ổn định. Mình sẽ cố gắng duy trì mối quan hệ đó… Và tất cả trong các trường hợp tôi đều cố gắng trong một khoảng thời gian với toàn bộ sức lực có thể. Tuy nhiên, tôi đã buông. Bởi tôi biết rõ, nếu tiếp tục thì cuộc sống mình sẽ mãi chỉ như vậy mà thôi, sẽ là một chuỗi ngày phải gồng gắng, chịu đựng.

Quyết định rẽ ở mỗi thời điểm đều là những quyết định lớn, ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống sau này. Và đương nhiên, tôi phải trả giá. Giá rất đắt. Đó là thời gian, tiền bạc, các mối quan hệ. Nói chung, cho đến giờ đời tôi vẫn nát bươm. Vẫn phải đi giải quyết hậu quả của những quyết định trước đó. Rất nhiều lần hối hận vì những quyết định trong quá khứ, nhưng tuyệt nhiên tôi không hối tiếc.

Khi lựa chọn rẽ hướng, ở nơi mới có một thứ rất hấp dẫn mà ở chỗ cũ không có đó là: Niềm hi vọng, nó nằm trong chính sự mơ hồ. Khi lựa chọn rẽ hướng là mình đã trao cho bản thân một cuộc sống mới, một cơ hội, một niềm hi vọng để có một cuộc sống khác đi. Ở nơi cũ không bao giờ có điều này. Ở nơi cũ chỉ có sự an toàn trong tẻ nhạt, đơn điệu. Nhưng đứng trước các lựa chọn thì không khác gì chơi một canh bạc lớn. Ở nơi mới, rất có thể mình sẽ vỡ mộng, sẽ bốc cứt ăn vã, tủi nhục vô vàn. Và thực tế đã diễn ra như vậy. Nhưng không vì thế mà tôi sẽ đóng vai ông chủ tiệm pha lê trong truyện Nhà Giả Kim. Luôn luôn mường tượng về thánh địa Mekka, về quảng trường có đặt hòn đá thiêng. Song vì sợ thất vọng não nề mà ông chịu đựng cái đơn điệu nhàm chán ngày này qua ngày khác cùng với những món đồ pha lê đắt giá, và cố gắng nuốt trôi từng bữa ăn. Tôi chọn đóng vai anh chăn cừu, sẵn sàng vượt sa mạc đến Ai Cập để tìm cái rương kho báu. Có thể mình sẽ bị bão cát nuốt chửng, xóa sạch không một chút dấu vết. Có thể bên trong cái rương chỉ toàn sắt đã hoen rỉ. Tôi sẵn sàng trả giá để biết sự thật đó và sẵn sàng đối diện với chuỗi bi kịch tiếp theo. Nhưng đổi lại, tôi sẽ không bao giờ phải hối tiếc trong suốt phần đời còn lại.

Leave a Comment