Vị dâu tây

Bài này Minh viết sau một cuộc nhậu của chúng tôi. Tôi có chỉnh sửa một chút so với bản gốc. Đăng lại đây để làm kỉ niệm.

Trong sự dối trá lớn nhất thế giới này mà một đứa trẻ có thể nhận ra được khi trưởng thành là quả dâu tây hoàn toàn không ngọt như những gì chúng tưởng tượng, bởi từ nhỏ được ăn mứt dâu tây, kem dâu tây, kẹo dâu tây, bánh dâu tây, sữa chua dâu tây, tất cả đều ngọt và rất ngọt. Phải năm 2 đại học tôi mới nhận ra điều đó và anh Thịnh bạn tôi thì phải mất đến 31 cái sinh nhật để biết được rằng quả dâu tây thật ra là có vị chua. Tuy nhiên, năm 2 đại học, khi là sinh viên và ăn quả dâu tây từ tay bạn mình, tôi vẫn không chắc chắn. Tôi vẫn nghĩ rằng quả dâu tây này, thật ra nó chua vì nó không phải là loại dâu tây xịn. Dâu tây xịn chắc chắn phải có vị ngọt giống như khuôn mặt đầy hạnh phúc khi người ta cắn quả dâu tây đỏ mọng, tung tóe nước trên ti vi mà tôi vẫn thường hay xem. Nhưng rồi, ăn thực sự đủ nhiều chúng ta sẽ nhận ra vị của dâu tây chắc chắn là chua, vị ngọt có đấy, nhưng ít thôi, vị chua vẫn lấn át.

“Cũng giống như tình yêu.” Huy bảo. “Nếu mọi thứ tồi tệ, chúng ta luôn nghĩ rằng chắc chắn đây không phải là quả dâu tây xịn, chắc chắn phải sai ở đâu đó. Mùi vị thật sự của nó phải là ngọt mới đúng”.

“Và cũng giống như hôn nhân. Đã bảo mãi rồi mà có đứa nào chịu nghe anh đâu.” Anh Thịnh cảm thán.

Leave a Comment